[Quote] Chuyện con mèo dạy hải âu bay – Luis Sepúlveda

Và đó là khoảnh khắc bắt đầu cho tình bạn kéo dài đã năm năm nay.
Nụ hôn của cậu nhóc trên trán làm phân tán những hồi tưởng của Zorba. Nó nhìn bạn mình khoác balô lên vai, đi ra cửa, và nán ở đó vẫy chào tạm biệt nó lần nữa.
“Bọn mình sẽ không gặp nhau trong suốt bốn tuần lễ. Tao sẽ nhớ tới mày hàng ngày, Zorba ạ tao hứa đấy.”
“Tạm biệt, Zorba!” “Tạm biệt” Hai thằng nhóc em cũng gào lên và vẫy chào rối rít.
Nó lắng nghe tiếng then cài cửa vang lên hai lần, rồi chạy tới cửa sổ nhìn xuống phố, quan sát gia đình chủ lái xe đi.
Con mèo mun béo mập hít một hơi sâu, khoan khoái. Trong suốt bốn tuần lễ, nó đàng hoàng là chúa tể, là chủ nhân của cả căn hộ. Một người bạn của nhà chủ mỗi ngày sẽ tới mở một hộp đồ ăn mèo và dọn dẹp cái thùng vệ sinh của Zorba. Có tới những bốn tuần để nằm ườn trên ghế bành, trên giường hay vọt ra ban công, leo lên mái nhà lợp ngói, nhảy vù từ đó sang mấy cành cây dẻ già, rồi trượt theo thân cây xuống sân trong, nơi nó vẫn khoái tụ tập cùng đám mèo hàng xóm. Nó sẽ chẳng thấy chán tí nào đâu. Không đời nào!
Ít nhất đó là điều mà Zorba, con mèo mun to đùng, mập ú hình dung ra, bởi nó không thể nào biết được chuyện gì sẽ tới.

I.2. Con mèo mun mập ú, to đùng
Continue reading

[Review] Biên niên sử bóng tối cổ đại – Người anh em sói

Tựa sách: Biên niên sử bóng tối cổ đại – Người anh em sói

Tác giả: Michelle Paver

Dịch giả: Nguyễn Thị Hằng

Nhà xuất bản Kim Đồng

~oOo~

Continue reading

[Short fic] Red Pomegranate – 2

2.

Chẳng mấy chốc mà ngày yến tiệc trên đỉnh Olempus đã tới gần. Những ngày qua, Hades cũng đã nguôi ngoai bớt cơn mệt mỏi và sự chán chường. Ngẫm kỹ lại, chàng chỉ cần tăng lương thêm cho Charon một chút, vuốt ve con Cerberus một chút là mọi việc sẽ dễ chịu hơn. Chàng cũng lờ đi, coi như không nhìn thấy những tia nhìn hằn học của Hecate vì nhiệm vụ của nàng ta là xử lý tử thi ở chiến trường nên không cần bận tâm làm gì cả, một mình cô nàng cũng đã quản lý tốt cả ba Enrinyes. Thanatos ngủ nhiều một chút cũng tốt cho thế gian vì dù sao hắn cũng là một trong số các Tử thần. Người em song sinh của hắn, Hypnos thì khỏi nói rồi, vì đó là thần quản lý những giấc ngủ nên ngủ nhiều cũng chính là lúc thần làm việc.Tóm lại chàng bắt đầu bình tĩnh hơn và cảm thấy mọi việc lại đâu vào đấy. Nghĩ kỹ thì chẳng có ai làm tốt công việc ở thế giới lòng đất hơn chàng. Chỉ riêng Tử thần đã có rất nhiều nhánh khác nhau và chuyên trách những nguyên nhân cũng khác nhau. Vì thế nên cung điện của chàng chỉ nhỏ hơn thần Apollon vì Apollon bảo trợ quá nhiều lĩnh vực và ít đỏm dáng hơn hoàng cung của Zeus một chút. Tính ra, chàng thấy chàng nên tự hào hơn các vị thần khác mới phải, vì sự chịu đựng của chàng dẻo dai không ai bằng. Vả lại, nếu không có cái chết, sự sống cứ tiếp tục thậm chí sinh sôi, nảy nở thì thế gian loài người sẽ đảo lộn tất cả.

Với những thay đổi tích cực này, khuôn mặt thần nhanh chóng phẳng lặng như mặt hồ không hề gợn sóng. Thần thong dong dạo qua cây cầu bắc ngang vực lửa, nơi trừng phạt những kẻ độc ác, tham lam. Sức nóng bên dưới không chạm được đến những bước đi của thần dù lửa vẫn la liếm như trêu ngươi lên sát thành cầu. Lửa địa ngục đáng sợ nhưng chỉ có thể dọa được những linh hồn nhát gan. Bước chân của vị chúa tể kiêu hãnh đầy tự tin. Gió trên cầu thổi vun vút khiến tà áo Hades bay phần phật. Đôi mắt xám của chàng sáng lên trong bóng tối của địa ngục.
Continue reading

[Review] Cuộc đời chín ngày

Tựa sách: Cuộc đời chín ngày

Tựa gốc: J’aurais préféré vivre

Tác giả: Thierry Cohen

Dịch giả: Khánh Vân

Nhà xuất bản Hà Nội và Nhã Nam, năm 2009

~oOo~

.

Continue reading

[Short fic] Red Pomegranate – 1

Các vị thần đã xuất hiện trên thế giới này lâu lắm rồi. Từ sau khi thần Zeus đặt vương triều của mình trên đỉnh Olempus, các câu chuyện về những vị thần bất tử đã được loài người ghi lại và lưu truyền cho các thế hệ con cháu của họ. Câu chuyện này cũng chỉ là một trong số ấy, nhưng nó lại phủ một lớp bụi thời gian cho đến khi được tìm ra

1.

Thế là đã hết một ngày bình thường như bao ngày khác. Cảnh vật xung quanh vẫn thế, công việc hàng ngày vẫn thế, vậy mà cuộc đời sao quá đỗi cô đơn?!

Hàng ngày chàng gặp biết bao nhiêu nhân vật, biết bao tính cách. Những tiếng than khóc rền rĩ không bao giờ dứt, những nỗi buồn chẳng bao giờ phôi pha là cảnh không thể thiếu ở nơi đây. Sức chịu đựng của ai cũng có hạn, dù chàng có là một vị thần, một vị chúa tể chăng nữa. Chàng chán lắm rồi! Chàng ở cái nơi tối tăm này, ngày ngày tháng tháng. Ai ai cũng trưng một khuôn mặt lầm lì, ít biểu cảm. Lão Charon gần đây lại giở chứng đòi tăng lương mới chịu tiếp tục lái đò chở các linh hồn sang sông trong khi Hypnos và Thanatos suốt ngày ngủ gật. Các nữ thần số phận Moirae không bao giờ biết cười bên cạnh ánh mắt của Hecate lúc nào cũng sắc nhọn. Chó ngao Cerberus không vẫy đuôi mừng chủ như các con chó khác, lúc nào cũng chăm chăm nhìn chàng chờ được cho ăn. Chàng chẳng ưa gì tính cách ồn ào và giọng lưỡi the thé của các Enrinyes, cũng chẳng thể nào làm việc với Aecus và Rhadamanthus mà không tranh cãi.

Tóm lại là chàng thấy chán tất cả, muốn vứt bỏ tất cả! Thật nực cười khi chàng là vị thần tối cao của thế giới lòng đất này. Cơn thịnh nộ của chàng là sự chết chóc khôn lường với bất cứ người nào dám đánh cắp các linh hồn, nhưng dù thế nào chăng nữa, Hades vẫn là một kẻ cô đơn.
Continue reading

[Quote] Stary sluga, Hania – Henryk Sienkiewicz

Song giây phút đó, những đặc quyền và mọi sự ưu ái đối với một sinh viên đã không còn hấp dẫn tôi chút nào nữa. Câu hỏi của Mirza bỗng chiếu sáng trong tôi như ánh chớp thoáng lóe lên sôi vào tận đáy con tim đang còn tối tăm mờ mịt. Hàng ngàn vạn ý nghĩ chợt ập đến như ngàn vạn cánh chim bỗng nhiên bay ngang qua đầu óc tôi. Làm đám cưới với người con gái mồ côi yêu quý của tôi, đúng thế! Đó là ánh chớp, ánh chớp mới vừa lóe lên soi rọi ý nghĩ và tình cảm của tôi. Tôi có cảm giác bỗng nhiên ai đó đã mang ánh sáng đến chiếu rọi trái tim tăm tối của mình. Tình yêu, mặc dù sâu đậm, song từ trước tới nay vẫn giữ ở tình cảm anh em, bỗng nhiên cháy hồng lên dưới tia sáng đó và được nó sưởi ấm bởi nguồn nhiệt chưa hề được biết đến. Làm đám cưới với em, với Hania, với thiên thần tóc sáng của tôi, với Hania đáng yêu nhất, đáng quý nhất đời tôi…Bằng một giọng đã yếu và nhỏ hơn, tôi lặp lại như tiếng vọng câu hỏi lúc nãy:

- Mirza, cậu bị điên hay sao?

- Mình dám đánh cược rằng cậu đã đem lòng yêu cô bé – Mirza đáp lại.

Tôi không nói thêm gì, chỉ tắt đèn, sau đó nâng một góc gối lên và bắt đầu hôn nó.

Đúng! Tôi đã yêu em.

Hania-II-trang 56, trang 57
Continue reading

[Review] Thơ ngụ ngôn La Fontaine

Tựa sách: Les fables de La Fontaine – Thơ ngụ ngôn La Fontaine

Tác giả: Jean de La Fontaine

Dịch giả: Nguyễn Văn Vĩnh

Minh họa: Mạnh Quỳnh và André Pec

Nhà xuất bản L’Harmattan năm 2009
Continue reading

[Poem] Đề Đô thành Nam Trang

Đề Đô thành Nam trang (hay còn gọi Đề tích sở kiến xứ) là một trong rất ít những bài Đường thi nói về chủ đề tình yêu của tác giả Thôi Hộ. Tuy sáng tác ít nhưng Thôi Hộ được “lưu danh thiên cổ” cũng nhờ vào bài thất ngôn tứ tuyệt gắn với “thiên tình sử” nhiều giai thoại này.

Khi sáng tác Truyện Kiều, Nguyễn Du cũng mượn hai câu trong bài thơ này để miêu tả tâm trạng Kim Trọng khi trở lại vườn Thúy thì Kiều đã bước vào con đường lưu lạc.

GIAI THOẠI

Thôi Hộ tự Ân công, người quận Bác lăng, nay là Định huyện, tỉnh Trực lệ, Trung Hoa, sống vào khoảng niên đại Đường Đức tông. Thôi Hộ vốn lận đận khoa cử lại là người tuấn nhã, phong lưu nhưng sống khép kín, ít giao du.

Một lần nhân tiết Thanh minh, chàng trai Thôi Hộ dạo chơi phía nam thành Lạc Dương. Nhân thấy một khuôn viên trồng đào rất đẹp, tươi thắm những hoa, chàng đến gõ cổng xin nước uống. Lát sau lại thấy một thiếu nữ diễm lệ e ấp nấp trong vườn đào. Uống nước xong, chàng ra đi.

Năm sau, cũng trong tiết Thanh minh, người con trai trở lại chốn cũ, nhưng cổng đóng then cài, gọi mãi không thấy ai. Chàng viết bài thơ trên dán trên cổng. Lâu sau nữa, khi trở lại, chợt nghe tiếng khóc từ trong nhà vọng ra rồi thấy một ông lão ra hỏi chàng có phải là Thôi Hộ không và cho biết con gái của cụ sau khi đọc xong bài thơ bỏ cả ăn uống, đã chết, xác vẫn còn ở trong nhà. Thôi Hộ tìm vào đến bên xác người con gái, tuy đã tắt thở nhưng vẫn còn ấm và mặt mày vẫn hồng nhuận. Chàng quỳ xuống than vãn kể lể. Người con gái sống lại và họ trở thành vợ chồng. Bài thơ ghi lại mối tơ duyên bất hủ nhuốm màu sắc một huyền thoại.

Đến năm 796, niên hiệu Trinh Nguyên Thôi Hộ thi đỗ tiến sĩ, làm tiết độ sứ Lĩnh Nam.
Continue reading

[Review] The Brief Wondrous Life of Oscar Wao

Ta sách: The wondrous life of Oscar Wao – Cuộc đời ngắn ngủi và lạ kỳ của Oscar Wao

Tác giJunot Diáz

Dch gi: Nguyễn Thị Hải Hà

Nhà xut bn Văn hóa Sài Gòn và Youbooks 2010
.

~oOo~

.
Continue reading

[Free writing] Sắc màu

Gần đây tôi thích màu đỏ nổi trên nền đen hoặc nền trắng. Nếu chỉ có màu đỏ đứng riêng, chắc hẳn tôi sẽ không thích nó, nhưng khi đi với màu đen hoặc màu trắng, trông nó thật đặc biệt.

Thông thường, tôi thích nhất màu xanh trứng sáo, rồi đến màu cốm non. Nghĩ đến hai màu đấy đã thấy mùa thu ở đâu đó quanh đây dù trời vẫn còn trong tiết giá rét.

Có một thời gian tôi chỉ thích hai màu đen và trắng, tách biệt, rạch ròi, hai màu sắc tượng trưng cho âm và dương, cho thiên thần và ác quỷ.

Thế nhưng chưa bao giờ tôi thích màu tím hoặc màu vàng, dù cho thế nào chăng nữa cũng chẳng thích. Có người nói với tôi, màu tím là màu thủy chung, màu vàng là sự phản bội. Thật tội nghiệp cho màu vàng vì nó có bao giờ biết phản bội đâu, chỉ là ý thích của con người áp đặt. Lại có người nói:”Không có tình yêu thì không có sự phản bội”, nhưng rồi tôi đã có cả hai trong cùng một năm. Nghĩ lại thì hồi đó tôi thật ngốc nghếch làm sao. Dù thế nào thì màu tím và màu vàng đều có vẻ đẹp riêng của nó kể cả khi tôi không ưa. Chẳng thế mà hoa Oải hương hay hoa Hồng vàng vẫn được nhiều người yêu thích.
Tôi cũng thích màu xanh lá cây đậm, thật mát mắt, và cũng thật gần gũi như cây lá xung quanh ta. Nói chung, tôi nóng tính nhưng lại chỉ ưa màu lạnh. Những màu kiểu da cam, hồng, đỏ, không hề thuộc gu sở thích của tôi.

Và cuối cùng, tôi nhận thấy là từ rất lâu rồi, mình chẳng còn thích pha màu sắc sặc sỡ như hồi còn sinh viên nữa. Tôi cũng bắt đầu biết thích các gam màu xám hoặc nâu, những màu sắc trang nhã và lịch thiệp.

Nghĩ đến thế, có lẽ tôi đã già hơn trước rồi thì phải trong khi các màu sắc vẫn chẳng bao giờ thay đổi theo năm tháng.

.

.

 04.03.2011 

Vankey